Trusta

Trusta | Business, Finance, and Management Companion

Trusta

Vì sao tất cả chúng ta đều là những kẻ dối trá

Hình dung của chúng ta về những kẻ dối trá rất tiêu cực, cảm nhận của chúng ta về động cơ của họ rất mơ hồ, giả định của chúng ta về...

Hình dung của chúng ta về những kẻ dối trá rất tiêu cực, cảm nhận của chúng ta về động cơ của họ rất mơ hồ, giả định của chúng ta về những tội lỗi nguyên thủy của họ là không dễ thay đổi; và không lạ gì khi chúng ta thường tránh né, chối bỏ cái khả năng là chúng ta có thể, bằng cách nào đó, cũng là một kẻ nói dối. Nhưng nếu chúng ta chấp nhận rằng, dĩ nhiên, chúng ta dành rất nhiều thời gian trong đời dối trá theo cách này hay cách khác, và nếu chúng ta có thể trở nên độ lượng, cảm thông và quan tâm đến những lý do vì sao mình lại làm thế, thì chúng ta sẽ trở nên chân thành hơn nữa, và nhiều tự do hơn nữa. Chúng ta đã để cho bản thân tập trung vào khía cạnh gian lận, hay phần nào đó, là phạm pháp của việc nói dối – như thể sự gian dối luôn là thứ có thể xảy ra khi nó có liên quan đến một người thầy ở trường, một người cha giận dữ, một băng đảng hay cảnh sát – và vì thế chúng ta bỏ lỡ sự đa dạng mang tính tâm lý phổ biến và tinh tế hơn của việc nói dối, mà trong đó những người tuân thủ pháp luật và cẩn trọng, một số đông có vẻ có đạo đức như chúng ta bị mắc kẹt quá lâu. Chúng ta, dù không thừa nhận, vẫn tiếp tục nói dối về một vài trong số những điều sau: NỖI ĐAU Chúng ta nói dối về nhiều tổn thương gần như không thể nhận thấy – những tổn thương mà người khác đã gây ra cho chúng ta nhưng chúng ta lại không đủ ngôn từ và sự tự tin để nói ra một cách dễ dàng. Chúng ta nói dối về một loạt các bức xúc nhỏ nhặt – thứ đã khiến chúng ta cay nghiệt, cáu kỉnh và ngăn chặn năng lực của lòng nhiệt tình và sự tự nguyện của chúng ta. Chúng ta nói dối về những con người mà chúng ta đang giận dỗi ngấm ngầm. TỘI LỖI Chúng ta nói dối về việc cảm thấy hối tiếc thế nào đối với vài điều nhất định mà chúng ta đã làm – về sự mong mỏi được nói chuyện với một vài người nào đó và xin lỗi họ ra sao, giá như chúng ta biết được họ có thể sẽ đón nhận lời thú tội của chúng ta với một mức độ nào đó của sự tha thứ. SỰ YẾU ĐUỐI Chúng ta nói dối về việc chúng ta thấy cảm động như thế nào, bởi những điều được cho là không phải mối quan tâm của những người trưởng thành bận rộn: cảnh tượng một đứa bé cùng với cha mẹ bước đi tay trong tay; bầu trời buổi hoàng hôn; gương mặt một người lạ trên đường; một bộ phim dở với kết thúc vô cùng có hậu; một hình ảnh về gia đình của chúng ta trong những thời kỳ hạnh phúc hơn ở nhiều thập niên trước. Chúng ta che đậy việc ẩn bên dưới cái vẻ bề ngoài người lớn, tự tin, nghiêm nghị thường thấy là một đứa trẻ mau nước mắt và trầm lặng. SỰ LO LẮNG Chúng ta nói d