Trusta

Trusta | Business, Finance, and Management Companion

Trusta

Tự Nhận Thức (Self-Awareness) Giúp Chúng Ta Yêu Thương Người Khác Như Họ Vốn Là

"Tất cả những điều mà chúng ta khó chịu về người khác có thể dẫn chúng ta đến sự hiểu biết về chính bản thân mình." C.G. Jung Chúng tôi...

"Tất cả những điều mà chúng ta khó chịu về người khác có thể dẫn chúng ta đến sự hiểu biết về chính bản thân mình." C.G. Jung Chúng tôi đến thăm bố mẹ ở ngôi nhà trong rừng vào cuối tuần. Tôi mở khóa cửa vào cabin và bật công tắc. Đèn không sáng, thế nên tôi bắt đầu nhanh chóng bật các công tắc khác. Tôi phải gọi chồng tôi đến để kiểm tra xem. Anh ấy đi đến hộp cầu dao phía đằng sau. Tôi nghe thấy tiếng công tắc khi anh ấy bật và tắt chúng. Anh ấy phải hét lên liên tục, "Thử nhìn phòng khách xem!" Tôi báo cáo lại, "Không được." "Thử nhìn phòng ngủ xem!" Tôi báo cáo lại lần nữa, "Không nốt". Chúng tôi cứ làm vậy được vài lần, rồi anh ấy đi vòng quanh và nói, "Cầu dao bị hư rồi. Họ sẽ phải báo thợ điện thôi." Anh ấy bước ra cửa trước và cúi xuống đi lại đôi giày. Tôi hỏi, "Vậy nó không phải là thứ mà anh có thể sửa được à?" Anh ấy nhìn qua vai và trả lời, "Anh có nỗi sợ với hai thứ rắn và điện." Và rồi anh ấy kéo phủ ống quần lên chiếc giày bên phải. Tôi nói đùa, "Chỉ hai thôi ư? Anh không sợ em à?" và tôi tinh nghịch vỗ vào mông anh ấy. Anh đi nốt chiếc giày bên trái, vuốt thẳng ống quần còn lại và đứng lên. Anh ấy nhìn thẳng vào mắt tôi và nói mà không cười, "Ừ, em nữa, khi mà chúng ta không như em mong muốn và không hoàn thành mọi thứ theo cái cách mà em muốn." Nụ cười trượt ra khỏi gương mặt tôi và đôi vai tôi chùng xuống. Cảm xúc của anh vẫn còn đôi chút tổn thương từ lời khiển trách của tôi đêm hôm trước. Tôi mở to đôi mắt buồn bã và rớt khóe miệng để trông thật đáng thương. Anh giữ vững lập trường của mình, "Em à, thi thoảng em chọc anh, anh chỉ chọc em lại thôi." Thật vậy, lời nói của anh ấy như một que cời nóng cháy sắp xếp lại đống than hồng trong lòng tôi. Một ngọn lửa bắt được và cái tôi nóng nảy của tôi đã lén lút trả lời, "Em chỉ làm những gì tốt cho anh thôi". Nhìn vào mắt anh tôi thấy một bức tường được dựng lên. Anh cảm nhận được một bài rao giảng đang đến và quay mặt bước đi. Tôi đứng đó một mình trong niềm tự hào. "Đúng vậy, tôi có thúc đẩy chồng và con tôi để trở nên tốt hơn. Vậy thì sao chứ?" Nhưng trong chính giây phút đó con tim tôi thổn thức, "Cụ thể là tốt hơn điều gì? Họ vốn đã là những món quà tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi rồi." Một thời gian trôi qua. Tôi quyết định đi bộ để dọn dẹp lại tâm trí và chữa lành vết thương. Khi tôi đang khởi động, tôi nghe cha tôi phàn nàn từ xa. Ông ấy buồn vì ai đó đã làm mọi thứ không đúng theo ý ông. Ông đang giảng cho đứa con trai mười tuổi của tôi một bài học về việc vô trách nhiệm. Con tôi đâu