Trusta
Tôi Muốn Thay Đổi Thế Giới - Nhưng Có Lẽ Không Cần Tạo Một Thay Đổi “Vĩ Đại” Mới Là Vị Cứu Tinh
“Hãy là sự thay đổi mà bạn muốn được thấy ở thế giới này” Mahatma Gandhi Khi còn là một thiếu niên, tôi say mê lý tưởng về công lý,...
“Hãy là sự thay đổi mà bạn muốn được thấy ở thế giới này” Mahatma Gandhi Khi còn là một thiếu niên, tôi say mê lý tưởng về công lý, tình yêu và lòng trắc ẩn. Đọc những lời của Martin Luther King, Jr., Mahatma Gandhi, Mẹ Teresa và các biểu tượng khác của công lý đã truyền cảm hứng cho một mong muốn tạo ra một sự thay đổi lớn trên thế giới. Những người lớn tuổi sẽ cố gắng tiết chế sự nhiệt tình của tôi bằng một liều thuốc thực tế mờ nhạt, nói những điều như, "Đó là cách mà thế giới đang vận hành," và "Con không thể thay đổi mọi người." Tôi thề tôi sẽ không bao giờ trở thành như thế. Tôi không muốn những chuyện không hay xảy ra mà ở đó tôi chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ khi thấy người khác đang bị đối xử tàn tệ. Tôi thực sự bước ra thế giới và bước ra khỏi trường đại học cầm chặt cuốn sách “Sức mạnh để yêu thương“ của Martin Luther King trong tay. Tôi muốn cuộc sống của mình sẽ nhằm thực hiện việc ủng hộ công lý và đấu tranh cho quyền con người. Thế giới nhanh chóng tung ra một cú đấm khiến tôi đau điếng. Sôi sục trong niềm đam mê muốn thay đổi thế giới, tôi viết một lá thư đầy tâm huyết gửi đến biên tập viên về một chủ đề sắc tộc đang ảnh hưởng đến khuôn viên trường đại học của tôi. Đáp lại là, một nhóm các cô gái cười khúc khích gọi tôi vào đêm khuya, để chế giễu “cảm ơn” tôi vì đã trở thành “vị cứu tinh da trắng” của trường. Đó là một bài học vừa đau đớn vừa làm tôi bối rối và xấu hổ vô cùng. Niềm hân hoan để thay đổi thế giới của tôi vừa trật đường ray. Dù vậy thì bài học đau đớn “dập mặt" đó cũng cho tôi nhiều kinh nghiệm khá quan trọng. Tôi bắt đầu học cách lắng nghe nhiều hơn và định vị được mình trong một nhóm người. Tôi học cách tha thứ cho những lỗi lầm của bản thân và tiếp tục trưởng thành. Tôi học cách hành động chậm lại và thận trọng hơn. Sau khi “vết thương” đầu tiên của mình lành lặn, tôi chạy đi tìm người hướng dẫn. Người đàn ông này đã làm việc trong lĩnh vực công bằng xã hội trong nhiều thập kỷ. Tôi cũng muốn được trở thành người giống ông ấy, và hiểu về cuộc đời bằng trái tim hiểu biết của ông. Ông ấy chấp nhận cái lý tưởng kiên định muốn thay đổi triệt để thế giới của tôi lẫn sự tự cao thi thoảng của tôi nữa, và ông ấy khuyến khích tôi học hỏi và trưởng thành. Ông khuyến khích tôi chấp nhận bản thân mình như vốn có và tập trung lắng nghe những câu chuyện xung quanh. Với hy vọng tạo ra sự thay đổi lớn, tôi bắt đầu làm việc với những người đang vật lộn với các vấn đề sức khỏe tâm thần, nghiện ngập, nghèo đói và vô gia cư. Tôi nghe những câu chu