Trusta
Thời Thơ Ấu - Bài Học Quan Trọng Hàng Đầu
Có lẽ không có ưu tiên nào lớn hơn là có được một sự giáo dục trong thời kỳ ấu thơ: thời điểm đó là những năm đầu tiên chúng ta phải thúc...
Có lẽ không có ưu tiên nào lớn hơn là có được một sự giáo dục trong thời kỳ ấu thơ: thời điểm đó là những năm đầu tiên chúng ta phải thúc đẩy bản thân hăng hái tiếp thu những bài học và kinh nghiệm, điều đó sẽ cho chúng ta luyện tập trước những cạm bẫy của cuộc sống trưởng thành. Bằng việc học hỏi thông minh và chăm chỉ, chúng ta sẽ có được những cơ hội tốt nhất để tránh một thời trung niên bối rối, cam chịu, hối tiếc và buồn phiền. Manh mối để có được một cuộc sống thành công khi trưởng thành mà chúng ta hay nhắc đến đều nằm trong những bài học lúc thơ ấu. Vì lý do này, chúng ta đưa những đứa trẻ còn lừ đừ ngái ngủ ra thế giới bên ngoài kia vào những buổi sáng mùa đông khi trời còn tối mịt với ba lô đầy ắp sách vở để dành cả ngày nghiên cứu về hình học và các bài báo vô định, tác động xã hội của những thay đổi tôn giáo và kinh tế dưới thời Edward VI và chỗ đứng của triết học của Aristotle trong tác phẩm “Địa ngục” của Dante. Nhưng trong cách tiếp cận này có một chi tiết rất nổi bật chúng ta cần lưu ý. Bộ môn độc nhất mà cần được dạy cho chúng ta để giúp ta vượt qua những mối nguy cơ thời trưởng thành và dẫn chúng ta đến sự thịnh vượng, bộ môn vượt xa mọi thứ khác có sức mạnh giải phóng chúng ta, nó chưa từng được giảng dạy tại bất kỳ trường học nào trên thế giới. Nhưng trớ trêu thay cái điều quan trọng cực kỳ này lại chính là thứ mà chúng ta bỏ qua từng ngày trong suốt những năm đầu đời, là một phần của những trải nghiệm mắt thấy tai nghe, sờ sờ trước mắt chúng ta, mà lại vô hình như không khí, khó bắt như thời gian. Bộ môn bị đánh rơi đó là: tuổi thơ của chính chúng ta. Có thể tóm gọn tầm quan trọng của nó như thế này: cơ hội để có một cuộc đời trưởng thành trọn vẹn phụ thuộc rất nhiều về hiểu biết và và sự gắn kết với bản chất thời thơ ấu của chúng ta, trong thời điểm này phần quan trọng nhất trong tính cách khi trưởng thành sẽ được nung đúc và những mong đợi và phản ứng đặc trưng được thiết lập. Chúng ta dành khoảng 25.000 giờ quây quần bên bố mẹ từ nhỏ cho tới năm 18 tuổi, đây là một cột mốc quyết định đã đến lúc chúng ta có suy nghĩ như thế nào về những mối quan hệ và về tình dục, về công việc, về tham vọng và thành công, ta nghĩ gì về chính bản thân mình (đặc biệt là việc chúng ta có thấy yêu thích hay ghét cay ghét đắng hình ảnh bản thân trong mắt chính mình), về việc chúng ta nên nhìn nhận thế nào là người lạ và thế nào là bạn bè, và niềm tin chúng ta xứng đáng nhận lấy hạnh phúc cỡ nào. Đáng thương hơn nữa là, kể cả không nhất thiết phải mắc bệnh