Trusta
Thấu cảm: Được hay mất
Chúng ta biết rằng thấu cảm là một phẩm chất tối quan trọng, nó cho chúng ta khả năng nhìn thế giới qua con mắt của người khác, thường là...
Chúng ta biết rằng thấu cảm là một phẩm chất tối quan trọng, nó cho chúng ta khả năng nhìn thế giới qua con mắt của người khác, thường là rất khác biệt với chúng ta. Nhưng chúng ta có thể chưa biết chắc làm cách nào để đạt được góc nhìn đáng giá này. Chúng ta có thể nghĩ về sự thấu cảm như là công cuộc thoát ly khỏi chủ nghĩa bản ngã thông thường của mình, buông xuống cái tôi và tưởng tượng đặt cái chúng ta vào trong trải nghiệm của người khác. Nhưng thủ thuật dành cho sự thấu cảm có thể khác một chút. Nó không đặt nặng nhiều về việc biến chuyển bản thân chúng ta mà nó thiên về thực hành một cách thức tự quan sát chính mình khác lạ hơn đó là nó mang chúng ta vào trong những phần tâm trí không quen thuộc lắm của chính mình. Ví dụ, hãy tưởng tượng giả như chúng ta được yêu cầu thấu cảm với người đàn ông ăn mặc trang trọng là quý ngài Ribblesdale đang nhìn chằm chằm vào ta từ trong bức tranh chân dung được vẽ vào năm 1902 bởi họa sĩ người Mỹ John Singer Sargent. Cảm giác đầu tiên của chúng ta dường như là người đàn ông này hoàn toàn xa lạ với mình, quý phái, cao ngạo và tỏ vẻ trịch thượng, một dạng người mà chúng ta không chút xíu nào muốn có mối gắn kết hay thiết lập quan hệ. Nhưng điều chúng ta cần làm là cố gắng tiếp cận các vùng trải nghiệm ít rõ ràng nhất của chính mình. Trong chừng mực có thể dung chứa được, ở dạng tiềm ẩn, mọi phần của cuộc sống con người, chắn chắn sẽ có một phần nhỏ nhoi vẫn còn ẩn kín của chúng ta đồng điệu với suy nghĩ mà chúng ta liên tưởng đến một quý tộc thế kỷ XIX. Chúng ta có thể nhớ lại một ngày nào đó trên chuyến tàu đông đúc, bị hàng tá người hỗn loạn xô qua đẩy lại, có thể có những gã hành khách say xỉn nữa. Tâm trạng có thể không kéo dài nhưng chúng ta có thể ngay lập tức nhận ra đâu đó trong bản thân mình đã nhìn những người khác bằng ánh mắt khá nghiêm nghị và ngỡ rằng mình ở phương diện nào đó tốt đẹp hơn người khác. Hoặc là có thể một lúc nào đó, khi chúng ta lên tám và cha mẹ chúng ta trong lúc chờ đợi chuẩn bị đi dự một bữa tiệc trang trọng, và ta thử mặc những chiếc áo choàng của cha mẹ và đâm ra yêu thích cái cảm giác “quyền lực” do bộ cánh trang trọng mang lại. Chúng ta nói chung đều có một phong cách rất bình dị và một tinh thần dân chủ, nhưng khóa chặt trong tâm trí lại là cái tâm thức tiềm tàng bám chấp vào những thứ hấp dẫn trông có vẻ tráng lệ hào nhoáng và coi người khác như rơm rác bằng thái độ nghiêm nghị của mình. Trong khi cố gắng thấu cảm với quý ngài trên kia, chúng ta tìm kiếm và phát hiện một sự trù