Trusta

Trusta | Business, Finance, and Management Companion

Trusta

Thả Lỏng Người Nằm Trò Chuyện - Biện Pháp Đơn Giản Tạo Không Gian An Toàn Để Sẻ Chia

Lời giới thiệu từ Compassio và người biên tập: Trong các mối quan hệ để hiểu nhau cần phải mở lòng trò chuyện chia sẻ chân thành. Đôi...

Lời giới thiệu từ Compassio và người biên tập: Trong các mối quan hệ để hiểu nhau cần phải mở lòng trò chuyện chia sẻ chân thành. Đôi khi chúng ta cảm thấy khó cởi mở bản thân và tấc lòng chỉ vì yếu tố thời gian và không gian không thích hợp. Tạo không gian an toàn về vật chất lẫn tâm lý là rất quan trọng khi cần tương tác, trò chuyện thấu hiểu nhau. Tạo không gian an toàn như thế có khó không? Bài viết hôm nay Compassio chọn chuyển ngữ chia sẻ với bạn một trong những cách rất đơn giản nhưng vô cùng hữu hiệu để tạo không gian an toàn để trò chuyện tâm tình: thả lỏng người nằm trò chuyện. Tại sao không thử áp dụng cách thức đơn giản này để kết nối lại với những người bạn rất muốn hiểu và chia sẻ câu chuyện của mình trong hôm nay nhỉ? Vào giai đoạn khi lĩnh vực Phân tâm học mới xuất hiện, nhà tâm lý học Sigmund Freud (1) đã khám phá ra một điều đáng chú ý đó là: có thể có một sự khác biệt rất lớn, giữa những gì mà ai đó nói với bạn khi họ đang ngồi trên ghế đối diện và nhìn vào mắt bạn, với những gì mà họ kể khi họ đang nằm ngửa, duỗi thẳng người và nhìn lên trần nhà. Mục đích của Freud ban đầu (khi đặt các bệnh nhân nằm trên ghế dài trong những buổi chuyện trò trị liệu – ND) là làm sao để các bệnh nhân của ông hết sức thành thật với ông; khiến cho họ tiết lộ về con người thật của mình với càng ít sự e ngại càng tốt – bởi vì trong góc nhìn của ông, chính sự thiếu hiểu biết về bản thân và hay phủ nhận của họ là những nguyên nhân chủ yếu gây ra các vấn đề. Theo Freud, năng lực thành thật không chỉ đơn giản là làm cho người ta thấy dễ chịu mà nó có thể sẽ tạo ra sự khác biệt giữa tỉnh táo và tuyệt vọng. Nhưng Freud cũng đã bắt đầu nhận ra sự hiện diện của chính ông có thể đã ảnh hưởng ở một mức độ nào, khi nó cản trở các bệnh nhân không thể kể lại những giấc mơ và những tưởng tượng của họ một cách trung thực. Điều gì đó về việc nhìn thấy mặt ông và cảm nhận ánh mắt ông đang nhìn đã dẫn đến việc các bệnh nhân có khuynh hướng che giấu một cách vô ích con người thật của họ, giữ kín những chi tiết xấu hổ hay nhạy cảm hơn trong cuộc đời họ và cố tỏ ra “bình thường” hơn những gì là đúng thật hoặc tốt cho họ. Freud đã nhận thấy người ta có thể có nhiều sự kháng cự khi nói chuyện một cách thẳng thắn về những chuyện loạn luân, về sở thích mặc trang phục khác giới, về triệt sản, sự bất lực, tập tục ăn thịt người, quan hệ tình dục qua đường hậu môn hay giết người… trong khi đang ngồi mặt đối mặt với người khác, như lúc ngồi trong một quán café phong cách Vienna (2), hay t