Trusta
Sang Chấn Và Những Lý Do Đằng Sau Nỗi Sợ
Đôi Lời Từ Ban Biên Tập Compassio Bạn có bao giờ cảm thấy sợ hãi nhưng không rõ lý do? Bạn không hiểu lý do tại sao mình hoảng sợ khi...
Đôi Lời Từ Ban Biên Tập Compassio Bạn có bao giờ cảm thấy sợ hãi nhưng không rõ lý do? Bạn không hiểu lý do tại sao mình hoảng sợ khi nghe một tiếng động lớn, run lẩy bẩy khi một người đàn ông chạm vào vai hay không thể ngừng lo lắng khi băng qua đường,... Đôi khi điều khiến chúng ta sợ hãi không phải là bất kỳ thứ gì chúng ta đang đối mặt ở hiện tại, mà là những vết thương chưa được chữa lành trong quá khứ. Những biến cố ngỡ như đã lãng quên từ lâu không ngờ lại có ảnh hưởng đến chúng ta đến tận bây giờ. Đối mặt với nỗi đau trong quá khứ thật sự không phải là điều dễ dàng, nhưng nếu không làm thế, có lẽ chúng ta sẽ mãi mắc kẹt trong những khó khăn mà sang chấn đó tạo ra. Để tìm hiểu rõ hơn về sự liên kết giữa nỗi sợ và sang chấn, mời bạn cùng Compassio tham khảo bài viết dưới đây nhé! Một số lý do khiến chúng ta sợ hãi , ức chế và buồn bã hơn rất nhiều là vì chúng ta lang thang trong cuộc đời mình với gánh nặng sang chấn to lớn không được giải quyết hay được nhận biết mà bản thân chúng ta cũng không hề hay biết về điều này. Một sang chấn không chỉ đơn thuần là một sự kiện khủng khiếp, mặc dù nó cũng rất nặng nề. Đó là một biến cố đã không được xử lý hoàn toàn, không được hiểu rõ và không được lựa chọn. Và biến cố này khi bị bỏ mặc có thể phủ một cái bóng rất dài và không có lý do chính đáng lên rất nhiều nỗi sợ. Nhiều nỗi sợ hãi lớn nhất của chúng ta có thể không liên quan gì đến những nguy hiểm thực sự ở thời điểm hiện tại; chúng là di sản của những sang chấn trước đó mà chúng ta đã thiếu đi những phương tiện cần thiết để có thể truy ngược về nguồn gốc của chúng, khoanh vùng và hóa giải. Khái niệm sang chấn lần đầu tiên được quan sát trong bối cảnh quân sự. Hãy tưởng tượng rằng vào một đêm chúng ta đang trên giường, ở một đất nước bị chia cắt bởi cuộc nội chiến, chúng ta nghe thấy còi một chiếc xe báo động, sau đó vài giây, là một vụ nổ lớn. Khu phố của chúng ta bị phá hủy và một số thành viên trong gia đình bị giết. Chúng ta bị thương nhưng dưới áp lực phải tiếp tục với cuộc sống của mình, ta không thể ngẫm nghĩ lại đúng đắn hay thỏa đáng để có thể thương tiếc về những gì đã xảy ra; chúng ta buộc phải tiếp tục từ một trải nghiệm đáng sợ với sự hối thúc của định mệnh và thiếu sự đồng cảm. Tuy nhiên, ký ức dường như bị bỏ quên về cuộc đổ máu, hỗn loạn và mất mát đó không biến mất, thay vào đó nó cuộn lại thành một thứ tồn tại bên trong không xác định mà chúng ta gọi là sang chấn có nghĩa là trong nhiều năm và nhiều thập kỷ tới, ngay cả trong những hoàn cả