Trusta
Nỗ Lực Để Lười Biếng - Ý Nghĩa Của Việc "Không Làm Gì Cả"
Có đôi lúc chẳng hiểu vì sao chúng ta trôi tuột vào trong tâm trạng hoàn toàn "lười biếng". Chúng ta đơn giản là không thể viết ra nổi...
Có đôi lúc chẳng hiểu vì sao chúng ta trôi tuột vào trong tâm trạng hoàn toàn "lười biếng". Chúng ta đơn giản là không thể viết ra nổi thứ gì đó mới mẻ hay chuẩn bị thêm bất cứ cuộc hội họp gặp gỡ nào nữa. Chúng ta không muốn lau dọn tủ lạnh hoặc ra ngoài kết nối với những "khách hàng tiềm năng". Tất cả những điều chúng ta muốn dường như chỉ là nằm ườn ra trên sofa và đọc lướt qua một quyển sách, đi lang thang dạo quanh các cửa hàng hay mua một túi bánh quy hoặc là dành hàng giờ ngâm mình trong bồn tắm. Hay rất muốn chỉ ngồi bên cửa sổ và ngắm nhìn trời trăng mây nước, từ khi bình minh đến khi đêm muộn. Trong những thời điểm trạng thái tâm trí như thế, chúng ta có khả năng ngay lập tức bị bạn bè hay đau đớn hơn bởi chính ý thức của mình bêu rếu là một kẻ "lười biếng". Sự lười biếng bị xem như là một tội lỗi chống lại nhịp sống hối hả bận rộn của xã hội hiện đại; việc lười biếng dường như ngáng đường chặn lối chúng ta sống thành công hay ngăn cản ta suy nghĩ theo bất cứ đường hướng tốt đẹp cho chính mình. Nhưng, hãy cân nhắc vấn đề này từ một góc nhìn khác, có chăng là điều thực sự đe doạ hạnh phúc và sự phát triển của chúng ta không nằm ở chỗ thất bại trong việc trở nên "bận rộn", mà lại chính bởi trạng thái ngược lại hoàn toàn đó là: chúng ta không đủ khả năng để "lười biếng". Khi chúng ta trông như đang rất nhàn rỗi không có nghĩa là chúng ta bỏ mặc việc tạo ra một thành quả nào đó. Thế giới nhìn vào sẽ thấy như thể chúng ta không hoàn thành được việc gì cả, nhưng đằng sau đó, rất nhiều thứ vẫn đang ngầm diễn ra, có cả tính nghiêm túc và theo cách nào đó là sự nỗ lực miệt mài gian khổ. Khi chúng ta bận bịu với công việc thường ngày và việc thực thi các nhiệm vụ, chúng ta tập trung vào các yếu tố ngay trước mắt mình: chúng ta quan tâm đến việc thực hiện các kế hoạch nhiều hơn là phản chiếu lại các giá trị và mục tiêu cuối cùng của bản thân. Nhưng chính những lĩnh vực sâu hơn, khó tiếp cận hơn trong đời sống nội tâm, nơi mà tại đó chúng ta phải nhìn lại để hiểu nguồn gốc những vấn đề của mình để đi đến các quyết định và kết luận mà có thể chi phối cả con đường đời của chúng ta . Những điều này chỉ xuất hiện hiếm khi và chỉ thoáng qua khi chúng ta cảm thấy đủ can đảm để tách mình ra khỏi những đòi hỏi bức thiết hàng ngày ; khi chúng ta có thể nhìn lên những đám mây và chẳng làm gì hết suốt cả một buổi chiều thì thực ra bên trong chúng ta đang vật lộn với những vấn đề tiến thoái lưỡng nan sâu sắc nhất của mình. Chúng ta cần phân biệt giữa làm việc siêng năng