Trusta
Nghĩ quá nhiều và nghĩ quá ít
Suy nghĩ về chính bản thân chúng ta – về cảm xúc, về quá khứ, những mong cầu và hy vọng – là một thứ cực kỳ khó nhằn mà hầu hết chúng ta...
Suy nghĩ về chính bản thân chúng ta – về cảm xúc, về quá khứ, những mong cầu và hy vọng – là một thứ cực kỳ khó nhằn mà hầu hết chúng ta dành rất nhiều nỗ lực để né tránh phải làm. Chúng ta tránh xa chính bản thân mình, bởi quá nhiều thứ chúng ta có thể khám phá ra, có nguy cơ gây đau khổ cho chính mình. Chúng ta có lẽ sẽ tìm thấy chính mình, trong bối cảnh: rất tức giận và oán giận một số người nhất định mà chúng ta vô cùng yêu thương. Chúng ta có thể tìm ra rất nhiều lý do để chúng ta đổ tội cho những lỗi lầm và hiểu nhầm mà chúng ta gây ra. Chúng ta có thể nhận thấy rằng dù chúng ta muốn là một người đoan chính, tuân thủ pháp luật, chúng ta lại có những ảo tưởng theo hướng kì dị và kinh hoàng. Chúng ta có thể nhận ra chúng ta đã tổn thất nặng nề và cần thay đổi mối quan hệ và sự nghiệp của chúng ta. Chúng ta che giấu rất nhiều điều, chúng ta là những kẻ nói dối tài tình. Thật là một bi kịch của loài người khi chúng ta tự nhiên chính là những kẻ nói dối như vậy. Kỹ thuật của chúng ta thì phức tạp và rất khó nhận ra. Hai điều đặc biệt đáng chú ý là: thói quen suy nghĩ quá nhiều của chúng ta, và ngược lại, khuynh hướng suy nghĩ quá ít của chúng ta. Khi chúng ta suy nghĩ quá nhiều, về bản chất, chúng ta đang lấp đầy tâm trí bằng những ý tưởng ấn tượng, bộc lộ trí thông minh của chúng ta với thế giới nhưng tinh tế để đảm bảo rằng chúng ta không dành nhiều thời gian để nhớ lại những cảm xúc cũ về sự thiếu hiểu biết hay bối rối trong khi sự phát triển về tính cách của chúng ta vẫn không thay đổi. Chúng ta viết những cuốn sách dày về vai trò của trái phiếu chính phủ trong các cuộc chiến tranh Napoléon hoặc xuất bản rộng rãi về ảnh hưởng của Geoffrey Chaucer đối với tiểu thuyết Nhật Bản giữa thế kỷ 19. Chúng ta cố gắng đạt được những bằng cấp từ các viện nghiên cứu hoặc các vị trí trên các ban biên tập của các tạp chí khoa học. Tâm trí của chúng ta bị nhồi nhét với những dữ liệu phức tạp. Chúng ta có thể bình luận sắc sảo trên bàn ăn tối, về người đã viết cuốn Enchiridion (Epictetus) hay “cuộc đời và sự nghiệp” của Đạo Nguyên Hi Huyền (Dōgen) (người được cho là sáng lập tông phái Thiền Tào Động). Nhưng chúng ta không nhớ nhiều lắm về cuộc sống chỉ cách đây không lâu, khi phải trở lại ngôi nhà xưa cũ, khi cha bỏ đi, mẹ thôi mỉm cười và niềm tin của chúng ta thì tan vỡ thành từng mảnh từng mảnh. Chúng ta vận dụng kiến thức và những ý tưởng chứa đựng sự uy tín để đứng ra bảo vệ chống lại sự xuất hiện của những định nghĩa tầm thường, mà không phải là những kiến thức