Trusta
Lắng Nghe Người Thầy Thông Thái Bên Trong Bạn
Là điều tự nhiên khi chúng ta nghĩ về bản thân mình là một con người duy nhất. Chúng ta sau tất cả chỉ có một cơ thể và hồi đáp lại với...
Là điều tự nhiên khi chúng ta nghĩ về bản thân mình là một con người duy nhất. Chúng ta sau tất cả chỉ có một cơ thể và hồi đáp lại với chỉ một cái tên duy nhất. Nhưng trong tâm trí mình, chúng ta thực sự còn vươn ra xa hơn thế giống như một tập hợp những tiếng nói như chúng ta có thể xem điều này ở mức độ hư vô nhất là “những bản ngã khác nhau trong một con người”. Chúng ta có thể hình dung tâm trí mình giống như một nhà hát, có nhiều góc khuất chìm trong bóng tối, với một cái bục và cái micro được chiếu đèn sáng chói ngay giữa trung tâm sân khấu. Vào những thời khắc khác nhau của ngày hay đêm, những nhân cách tương phản nhau sẽ thay nhau đứng lên bục để cất tiếng nói và diễn dịch thế giới đang mở ra trước mắt chúng ta. Thỉnh thoảng, đó sẽ là kẻ hoảng loạn, một nhân cách “nổi tiếng” hay rung chuông báo động mọi thứ, một kẻ mà luôn luôn nhận thấy mọi việc đều sắp đi vào chỗ sai lầm, nhanh chóng tuôn rơi nước mắt và khóc thét lên khi chỉ mới thoáng thấy một khó khăn nhỏ như con kiến. Đôi lúc đó sẽ là kẻ tự hành xác mình, một người phát ngôn rất nghiêm khắc, khăng khăng cho rằng mọi thứ đều là lỗi của chính mình và mắng mỏ bản thân tuyệt đối không xứng đáng tồn tại trên đời. Có đôi khi, đó là kẻ u uất nhìn nhận sự tồn tại của mình là một lỗi sai khủng khiếp, cho rằng hy vọng không còn nữa và hướng đi của bản thân chỉ dẫn đến số phận bất hạnh và thê thảm. Điều kết nối lại những nhân cách này là tuy theo những cách khác nhau nhưng chúng rất hăng hái nhiệt tình nói huyên thuyên suốt và cực kỳ cực kỳ vô ích. Nhưng chúng ta cần giữ trong tâm trí một ý tưởng đáng ngạc nhiên, đó là tất cả chúng ta cũng có các phiên bản nhân cách(hay bản ngã) khác nhau mặc dù ta không hề nhận thức được sự thật đó và vì vậy hiếm khi làm bất cứ điều gì để khuyến khích chúng tiến tới phiên bản nhân cách người lớn trong chúng ta. Bản ngã người lớn đó có thể vẫn còn ở đâu đó trong hai bên cánh gà sân khấu, chúng có thể đang ngồi tại phía sau rất xa của nhà hát hoặc trong vài hành lang quanh co tối tăm sau hậu trường. Nhưng chúng vẫn đang ở đó. Tất cả chúng ta, trải qua tiến trình sống cuộc đời mình, đã và đang có đầy đủ kinh nghiệm về phiên bản người trưởng thành đầy ấn tượng, tử tế, nhằm để nhân cách này nên hình nên dạng và phát triển năng lực diễn giải thấu suốt cuộc sống, ngay cả khi phiên bản này chỉ tồn tại ở hình thức dang dở nào đó. Khi chúng ta có thể cho phép nó lên sân khấu, phiên bản người trưởng thành sẽ lên tiếng nói cho vài đức tính tốt thông qua micro trong tâm trí của ch