Trusta
Không Còn Chôn Giấu Xúc Cảm - Cách Tôi Chữa Lành Tổn Thương Và Học Cách Yêu Thương
"Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm...
"Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích” Đức Phật Chỉ có duy nhất một con đường để tốt nghiệp trường đời. Đó là khuất phục, hoặc là bị tổn thương và chết. Vâng, đó là điều mà tôi đã đặt niềm tin vào. Đôi lúc trong tuổi thơ của mình, để sống sót tôi chọn cách khuất phục và đóng cửa trái tim lại. Tôi chắc rằng đưa ra lựa chọn đó cũng chỉ là để tránh những nỗi đau từ cuộc sống (không phải niềm vui), nhưng cởi mở hay đóng cửa tâm hồn chỉ là những lựa chọn duy nhất có sẵn. Đến khi trưởng thành hơn, tất cả mọi thứ và tất cả mọi người xung quanh tôi đều trở nên mâu thuẫn, về cả thể chất lẫn cảm xúc. Gia đình tôi đã chuyển chỗ ở vài lần khi tôi còn bé, còn ba mẹ tôi thì luôn bận rộn, tỏ ra chuyên nghiệp và bị cuốn vào xã hội. Trong một phút thôi, mọi thứ ở đây ấm áp, tỏa sáng và an toàn Phút kế tiếp, mọi thứ biến mất lạnh lẽo, tối tăm và cô đơn! Cứ mỗi lần mọi thứ chuẩn bị ổn định, thì chúng lại dần biến mất. Tôi không thể kiểm soát được, và cũng không thể tin tưởng bất cứ thứ gì. Mọi thứ trở nên khó có thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi đâu thể nào làm cho mọi người hay cả thế giới này biến mất được, vì vậy thay vào đó tôi ngừng làm mọi thứ và giấu con người thật của mình, đằng sau một bề ngoài giả tạo. Tôi nở nụ cười trên khuôn mặt, và trở thành hình ảnh phản chiếu những mong muốn của người khác như công chúa trong tòa lâu đài, đáng ngưỡng mộ, hoàn toàn không thể chạm tới. Tôi đã có một mặt nạ hoàn hảo. Đến hôm nay, sau nhiều năm trôi qua, tôi trở nên chân thật hơn rất nhiều. Bây giờ tôi làm việc như một nhà trị liệu và một nhà văn, và tôi đang trong hành trình linh hồn để tận hưởng và chia sẻ với thế giới. Trên chặng hành trình để đạt tới giây phút này, tôi như một con nghiện adrenaline vậy. Tôi luôn luôn vươn ra và kéo căng mình đến tận cùng để làm bất cứ thứ gì đổi lấy cảm giác tồn tại, đi qua dòng sông đen tốt nhất của cuộc đời và tầm cao chiếu sáng của giác ngộ tâm linh. Tôi trở nên thu mình trong thế giới tâm linh tìm kiếm các thực hành để nâng cao tâm hồn thông qua thiền định, đọc những bí truyền, các lá bài tarot, các tôn giáo thay thế và trung gian. Tôi đã trải nghiệm những giây phút bình yên, nhưng tôi vẫn khuất phục. Tôi biết tôi không được lập trình để sống tách biệt với thế giới. Khi tôi lớn lên, chính ham muốn tính dục đã thúc đẩy tôi