Trusta
Khát Khao Viết Lách Là Vì Ta Cô Đơn Hay Đến Từ Động Lực Muốn Kết Nối?
Lời giới thiệu từ Compassio và người biên tập: Ngôn ngữ được con người sáng tạo ra để giao tiếp. Phiên bản đầu tiên là ngôn ngữ nói...
Không có thời đại nào mà lại có nhiều người có thể nuôi dưỡng những tham vọng mãnh liệt để trở thành nhà văn đến như vậy. Mong mỏi một ngày viết ra một cuốn sách có thể là một cuốn tiểu thuyết hoặc khả dĩ hơn là một cuốn tự truyện gần như là trung tâm của những khát vọng đương đại. Ở một cấp độ nào đó đây là một sự phát triển rất đáng hoan nghênh, hệ quả của việc phổ biến rộng rãi các tiêu chuẩn văn chương và giáo dục cao hơn, tập trung đúng vào sức mạnh của sách để thay đổi cuộc sống. Nhưng nhìn từ một góc độ khác, nó cũng có thể, theo một cách riêng tư, là kết quả của một thứ gì đó hoang mang hơn: một bệnh dịch của sự cô lập và cô đơn . Đội quân của những người đại diện văn chương, người chiêu mộ, biên tập viên và người hướng dẫn viết lách không chỉ chứng minh tình yêu của chúng ta với văn học, mà còn vô tình cho thấy một cơn sóng ngầm chưa hề được nhận ra của nỗi cô độc đau đớn thẳm sâu bên trong. Tất nhiên, có rất nhiều lý do để chúng ta muốn viết, nhưng lựa chọn đơn giản nhất cũng có thể là phổ biến nhất: chúng ta viết vì không có ai thân thiết lắng nghe cả . Chúng ta bắt đầu mong muốn trải lòng viết lại những ký ức và cảm xúc của mình ra một trang giấy và gửi chúng ra thế giới rộng lớn hơn bởi vì bạn bè của chúng ta không thể nghe thấy, bởi vì người đồng hành của chúng ta có nhiều thứ phải bận tâm và bởi vì ta đã khổ sở rất lâu rồi mà không có ai dành cho ta một khoảng thời gian không bị gián đoạn để thấy mình được tôn trọng và chú ý nói tóm lại, bởi vì chúng ta rất cô đơn. Viết, nó có thể bắt đầu bằng những trải nghiệm về niềm vui hoặc sự say mê trí tuệ vô vị, cũng có nguồn gốc từ sự tuyệt vọng, xấu hổ và thiếu một người để khóc than cùng. Đó là khi chúng ta hét lên sau một thời gian dài để tìm kiếm sự giúp đỡ, nhưng không ai đến, và thế là thay vào đó, chúng ta lặng lẽ bắt đầu viết một cuốn tiểu thuyết. Viết có thể là giải pháp đưa ra cho một tham vọng sâu sắc hơn bên dưới: được lắng nghe, được ôm ấp, được tôn trọng, để cảm xúc của chúng ta được diễn đạt, và được xoa dịu, để được biết đến và được nâng niu trân trọng . Flaubert diễn giải nó ở mức đơn giản nhất là: nếu ai đã hạnh phúc trong tình yêu ở tuổi mười tám, người đó sẽ không bao giờ muốn viết nữa. Khi bắt đầu cuộc hành trình về phương Tây tìm hiểu về tự nhận thức (self awareness), chúng ta bắt gặp nhân vật Socrates, người đưa ra một đề xuất nổi bật: viết lách không phải là điều lý tưởng mà những người biết suy nghĩ nên làm với thời gian của họ, ông nói. Đối với Socrates, viết là một sự bắt c