Trusta
Hướng Nội - Dù Thích Ở Một Mình, Vẫn Cô Đơn
Tuần trước, tôi đã có 2 ngày 3 đêm… ở một mình. Người yêu tôi thì bận bịu với công việc. Bạn thân tôi thì không rảnh. Tôi thì lại không...
Tuần trước, tôi đã có 2 ngày 3 đêm… ở một mình. Người yêu tôi thì bận bịu với công việc. Bạn thân tôi thì không rảnh. Tôi thì lại không có bất kỳ kế hoạch nào. Lúc đầu, cảm giác như thiên đường. Tôi dọn dẹp căn hộ của mình, bắt đầu đọc một cuốn sách mới, đi dạo một mình, nghe một album mới và để suy nghĩ của mình lạc trôi. Là một người hướng nội, việc dành thời gian cho bản thân cũng giống như việc trở về môi trường sống tự nhiên vậy. Tôi cảm thấy sinh lực dồi dào, tâm trí tôi tràn đầy những suy nghĩ sáng tạo. Rồi cũng tới buổi tối ngày chủ nhật. Tôi lại là người nằng nặc đòi người yêu mình rời khỏi laptop, đưa tôi đi ăn ở ngoài, và nói chuyện với tôi. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tôi sẽ hoàn toàn thành thật: Tôi đã cảm thấy cô đơn. NHƯNG KHÔNG, TÔI KHÔNG PHẢI NGƯỜI HƯỚNG NGOẠI Tại thời điểm này có thể bạn sẽ có suy nghĩ rằng tôi là một người hướng ngoại. Bạn có thể nói: “Chỉ những người hướng ngoại mới cảm thấy cô đơn khi họ dành thời gian một mình. Họ nhận được sự đồng cảm và năng lượng tốt từ việc giao lưu với người khác.” Tôi đảm bảo với bạn rằng tôi kiểm tra tất cả những dấu hiệu của một người hướng nội rồi. Là một tác giả, tôi dành hầu hết cả ngày của tôi một mình, viết và biên tập. Một buổi tối thứ bảy lý tưởng của tôi sẽ bao gồm đồ ăn nhanh và Netflix, và nếu bạn rủ tôi đi quẩy, có lẽ tôi sẽ kiếm cớ gì đó để từ chối. Tôi đọc liên tục, cảm thấy không tự nhiên khi kết nối, và cảm thấy thoải mái khi viết ra những suy nghĩ của mình thay vì nói chúng ra. Tôi thực sự có một cái bảng thông báo ghi “Làm ơn, không làm phiền”. Vâng, tôi thực sự là một người hướng nội. Và những người hướng nội cũng có thể khao khát một sự kết nối. ĐƯỢC Ở MỘT MÌNH, TẠI SAO HƯỚNG NỘI VẪN CÔ ĐƠN Những người hướng nội cảm thấy cô đơn bởi vì con người bản chất là những sinh vật có nhu cầu kết nối xã hội trong đó có cả chúng ta: Hướng nội “những sinh vật yên lặng”. Nghiên cứu đã cho thấy kết nối xã hội có giá trị như thế nào. Những người cô đơn có nhiều khả năng sẽ chết sớm hơn những người không cô đơn. Theo một nghiên cứu thì sự cô đơn thậm chí còn nguy hiểm hơn là bệnh béo phì. Tôi không phải là người hướng nội duy nhất đấu tranh với sự cô đơn thường xuyên. Khi tôi hỏi những người hướng nội khác theo dõi tôi trên Facebook rằng họ có cảm thấy cô đơn không, tôi đã nhận được hàng tá câu trả lời. Một số người nói rằng họ thường xuyên cảm thấy cô đơn, trong khi những người khác nói rằng điều đó rất hiếm khi xảy ra. Nhiều người nhấn mạnh rằng quan trọng là ở chất lượng của sự tương tác chứ