Trusta

Trusta | Business, Finance, and Management Companion

Trusta

Hãy 'Gào Thét' Thật To Khi Bạn Cần Giúp Đỡ

Đôi Lời Từ Ban Biên Tập Compassio Có những lúc chúng ta thấy mình yếu đuối, mong manh cần sự giúp đỡ nhất thì thật khó mà kêu gọi sự...

Đôi Lời Từ Ban Biên Tập Compassio Có những lúc chúng ta thấy mình yếu đuối, mong manh cần sự giúp đỡ nhất thì thật khó mà kêu gọi sự giúp đỡ từ thế giới bên ngoài. Chỉ đơn giản bởi vì chúng ta cảm thấy xấu hổ và nghĩ rằng nhờ cậy người khác là chứng minh mình bất lực. Đáng buồn thay mọi người đều sẵn lòng giúp đỡ chỉ cần ta dám mở lời. Trong phim "It's a Wonderful Life", nhân vật chính cũng rơi vào tình cảnh bức bách ngay ngày Giáng Sinh vì cần một khoản tiền khổng lồ để bù vào khoản tiền bị mất của ngân hàng. Trong tình thế quẫn bách đó, anh bước lên cầu định nhảy xuống dòng nước chảy xiết, rét buốt để tự vẫn. Một 'thiên thần' đã nhanh chân hành động nhảy xuống trước và gào thét kêu cứu thật khẩn thiết chỉ nhằm mục đích "cứu" nhân vật chính. Trong đoạn cao trào này có lẽ hành động bức thiết nhất nhân vật chính nên làm là 'gào thét kêu cứu' như thiên thần tập sự kia chứ không phải là bức tử chính mình. Âm thanh tuyệt vời nhất có lẽ là "Hãy cứu giúp tôi với!" vì bạn sẵn lòng cho một thiên thần tập sự nào đó có được cơ hội hồi đáp "Vâng, có tôi đây!" và thêm 'đôi cánh' sau khi giúp đỡ bạn. Hãy tập thử tập mở lời nhờ cậy mỗi ngày "Bạn có thể giúp tôi ... không?" Có một suy nghĩ dường như hiển nhiên một cách khủng khiếp rằng không một ai thực sự quan tâm đến chúng ta cả. Những người xung quanh hiếm khi nhận thấy sự tồn tại của chúng ta, họ hầu như không quan sát để lắng nghe những gì chúng ta nói, họ không hiểu được gợi ý nào của chúng ta và họ hoàn toàn chỉ bận tâm đến các dự án và mối lo hàng ngày của riêng họ. Vì những điều đó, chúng ta rất dễ rơi vào một kết luận nghiêm trọng, tai hại và hết sức đau lòng về hoàn cảnh của mình: rằng chúng ta cô đơn đến tột cùng cách biệt khỏi mọi khả năng kết nối hoặc đồng cảm. Nhưng sự thật có thể thực tế và đáng hy vọng hơn. Hầu hết chúng ta đều cực kỳ muốn giúp đỡ khi nhận thấy ai đó có nhu cầu cấp bách, nhưng đồng thời chúng ta cũng thường xuyên bị phân tâm, lo lắng về cuộc sống của chính mình và không thể nhận ra bất cứ điều gì đang xảy ra với những người xung quanh trừ khi mọi việc được nói ra một cách rõ ràng nhất. Và thế là, chính ngay lúc đó, chúng ta sẽ bắt tay vào hành động và mang toàn bộ trí tuệ và ý chí của mình để giúp đỡ người ấy vượt qua nỗi đau. Nói cách khác, chúng ta thấu hiểu tốt khi nghe những tiếng thét cầu cứu, nhưng rất dở trong việc hiểu những dấu hiệu nhỏ nhoi từ họ . Vấn đề chỉ đặc biệt được chú ý trong những trường hợp bi thảm, khi mà một người quen nào đó của chúng ta tự kết liễu cuộc đời họ. C