Trusta

Trusta | Business, Finance, and Management Companion

Trusta

Hàn Gắn Tổn Thương Có Thật Thông Qua Hư Cấu

Tại sao hầu hết chúng ta lại khó nói thật về những gì chúng ta đang cảm thấy hoặc những gì chúng ta đang trải qua? Phần lớn chúng ta được...

Tại sao hầu hết chúng ta lại khó nói thật về những gì chúng ta đang cảm thấy hoặc những gì chúng ta đang trải qua? Phần lớn chúng ta được dạy bảo cẩn thận để tuân theo kịch bản "Được xã hội chấp nhận" một cách cố chấp, gò bó. Bạn biết điều mà tôi đang nói đến mà phải không, sẽ là kiểu: "Xin chào. Bạn thế nào?" "Tôi ổn. Còn bạn?" "Hello, how are you?" "Im fine, And you?" Những câu cửa miệng mà trẻ con cũng biết. Dù là ngôn ngữ nào. Tôi không biết bạn sao, nhưng tôi thì chẳng bao giờ ổn. Tôi luôn cảm thấy căng thẳng về một vài thứ, lo lắng về một vài thứ, hoặc đang đau đớn về thể chất hay tinh thần bởi điều nào đó. Đừng hiểu lầm gì ở đây nhé, tôi có thực hành thiền định. Tôi luyện tập có mặt trong giây phút hiện tại. Tôi thực hành các bài tập thở, và bày tỏ lòng biết ơn với nhiều hình thức khác nhau. Nhưng tôi không bao giờ thật sự ổn, dù điều đó có nghĩa là gì. Là một người sống sót sau chấn thương, tôi thường được nhắc nhở về những vết thương kinh hoàng trong quá khứ của mình. Là một người sống sót sau chấn thương, tôi cũng bị ngầm định rằng tôi không được phép nói rằng tôi không ổn. Tôi đã được dạy rằng cần cảm thấy biết ơn vì những gì mình có và nếu tôi không thể cảm thấy biết ơn, thì tốt nhất là tôi nên cảm thấy xấu hổ bởi sự vô ơn của mình. Khi còn tuổi teen, việc giả vờ rằng mình ổn khi trong tôi thực sự có điều gì đó không ổn khiến tôi cảm thấy cực kì chán nản. Cho đến khi trưởng thành, tôi mới nhận ra rằng việc chối bỏ những cảm xúc và sự thật bên trong là một hình thức "tự kìm nén nội tâm" (self oppression) và ảnh hưởng của nó vô cùng độc hại, nó ngấm ngầm gây hại đến sức khỏe tinh thần của chúng ta. Bất kỳ hình thức tự kìm nén nội tâm nào cũng có thể khiến mọi người cảm thấy chán nản, tức giận, cáu kỉnh, đôi khi dẫn đến các cơn hoảng loạn đột ngột (như một cách giải phóng cảm xúc bị kìm nén) và trong một số trường hợp, thậm chí, có ý định tự tử. Khi chúng ta kìm nén cảm xúc của mình, chúng ta đang gạt đi tiếng nói trong mình, khước từ nội tâm của mình và "phần con người" trong mỗi chúng ta. Những điều bên trong chúng ta cần được nói ra, cần được nhìn thấy và được lắng nghe trong khoảnh khắc đó. Đáng buồn thay, đối với nhiều người, việc thể hiện chúng ta là ai và những gì chúng ta đang trải qua có thể là một thử thách vô cùng khó khăn. Thậm chí chúng ta không biết bắt đầu từ đâu. Trong trường hợp của tôi, tôi cảm thấy dễ mở lòng nói chuyện mình hơn thông qua những câu chuyện hư cấu. Tôi vẫn luôn yêu việc đọc sách. Khi còn là một bé nhóc, tôi đọc ng