Trusta

Trusta | Business, Finance, and Management Companion

Trusta

Đủ Vật Chất Nhưng Không Đầy Tinh Thần: Vì Đâu Xã Hội Càng Phát Triển, Tỷ Lệ Tự Tử Lại Càng Tăng?

Đôi Lời Từ Ban Biên Tập Compassio Thật là một nghịch lý khi xã hội ngày càng phát triển thì tỷ lệ tự tử lại ngày càng tăng. Đáng lẽ...

Đôi Lời Từ Ban Biên Tập Compassio Thật là một nghịch lý khi xã hội ngày càng phát triển thì tỷ lệ tự tử lại ngày càng tăng. Đáng lẽ khi con người có được điều kiện tốt hơn thì chúng ta phải sống tốt và khỏe mạnh hơn mới phải. Nhưng không, chúng ta lại phải đối mặt với nhiều áp lực và phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn. Bản thân sự thịnh vượng không làm tăng tỷ lệ tự tử mà chính sự thay đổi trong tư tưởng của con người mới là nguyên do. Số phận không hoàn toàn do ta nắm giữ. Nó còn bị ảnh hưởng bởi rất nhiều yếu tố khác. Vì thế, đừng đổ lỗi cho bản thân khi chúng ta thất bại. Thành công trong sự nghiệp không phải là thứ có thể đánh giá giá trị của một người. Tất cả chúng ta đều xứng đáng được cảm thông hơn là khinh miệt. Một trong những khía cạnh đáng ngạc nhiên nhất về một trong những điều đáng buồn nhất mà con người có thể làm, tự tử, là tỷ lệ tự tử tăng lên rõ rệt trong khi xã hội ngày càng giàu có và phát triển. Chúng ta mong đợi tỷ lệ tự tử sẽ thay đổi theo thời gian và địa điểm, chứ không phải sẽ tăng lên cùng với sự tăng trưởng của giàu có, tiện nghi và an ninh. Không mong đợi rằng chúng ta sẽ vô tình tạo ra các quốc gia mà nhiều người trong chúng ta tự tay kết liễu cuộc đời mình, điều đó dường như phủ nhận đi toàn bộ mục đích của việc tăng trưởng kinh tế. Tuy nhiên, mối liên hệ đáng lo ngại này lần đầu tiên được xác định một cách thuyết phục vào cuối thế kỷ 19 bởi nhà xã hội học hàng đầu người Pháp, Emile Durkheim và tiếp tục được công nhận kể từ đó. Tỷ lệ tự tử của một quốc gia chưa phát triển như Cộng hòa Dân chủ Congo chỉ bằng một phần nhỏ so với tỷ lệ tự tử ở một quốc gia phát triển như Hàn Quốc. Yếu tố cốt yếu đằng sau quyết định kết liễu cuộc đời của một người không thực sự do sự giàu có hay nghèo đói. Như Durkheim đã tìm ra, mức độ mà nền văn hóa xung quanh gán trách nhiệm của thất bại cho các cá nhân hoặc người khác thay vì duy trì niềm tin rằng việc kém may mắn hay sự can thiệp của thế lực siêu nhiên mới là nguyên nhân. Điều đó xảy ra khi xã hội trở nên hiện đại và công nghiệp hóa, họ thường từ bỏ niềm tin vào ma quỷ và thần thánh, thay vào đó bắt đầu tin tưởng vào chế độ nhân tài và chủ nghĩa cá nhân vốn gợi ý cho mọi người rằng số phận của họ luôn nằm trong tay họ. Điều này nghe có vẻ hay ho nhưng nó lại mang một gánh nặng tâm lý to lớn, vì nó có nghĩa là khi thất bại xảy ra thì cá nhân phải chịu hoàn toàn trách nhiệm cho điều đó. Sự đảo ngược bắt đầu có vẻ như một sự phán xét khủng khiếp về giá trị của một người và sự sỉ nhục công khai