Trusta

Trusta | Business, Finance, and Management Companion

Trusta

Chuyện gì xảy ra khi chúng ta cứ suy diễn & giả định điều tồi tệ nhất cho người chúng ta yêu mến

“Trước khi bạn giả định, hãy học hỏi. Trước khi bạn phán xét, hãy thấu hiểu. Trước khi bạn gây tổn thương, hãy cảm nhận. Trước khi bạn...

“Trước khi bạn giả định, hãy học hỏi. Trước khi bạn phán xét, hãy thấu hiểu. Trước khi bạn gây tổn thương, hãy cảm nhận. Trước khi bạn nói, hãy nghĩ kỹ.” (Khuyết danh) Lúc đó vào một buổi trưa thứ bảy chúng tôi đang làm vài công chuyện lặt vặt ở Costco, Trader Joes, và bưu điện. Thật nhiều điều hào hứng. Nhưng, nó trở thành một ngày mà đưa đến cho tôi một nhận thức cơ bản chính yếu, để hiểu ra một điều tôi đã biết trên lý thuyết nhưng vẫn chưa đưa vào thực hành được. Đây chính là điều tôi nhận ra: trong những mối quan hệ, đọc vị tâm trí người khác dẫn đến sự bối rối, phẫn nộ, sự chống đối và quy chụp. Tôi không phải đang nói về việc đọc tâm trí người khác theo kiểu tâm linh huyền bí! Tôi đang hướng tới loại đọc tâm trí mà bạn có vẻ như làm hằng ngày, mọi lúc, mà thậm chí dường như bạn chẳng nhận mình đang làm nó. Đọc vị tâm trí là khi bạn giả định cho rằng mình biết rõ điều người khác đang nghĩ hay cảm nhận mà không có chứng cứ xác thực. Nói cách khác, nghĩa là bạn đang giả định về những suy nghĩ, niềm tin và dự định của họ (và bạn thường xuyên giả định điều tồi tệ xấu xa nhất) Lầm to. Đọc vị tâm trí trông giống như cái gì? Đây là một ví dụ từ cái ngày mà tôi đã đề cập lúc đầu bài viết: Chúng tôi đi tới Costco và lấy một vài thứ, và tôi hỏi anh ấy có muốn ăn vài miếng sushi cho bữa trưa sau đó không. “Không. Không cần đâu” là câu trả lời của anh ấy. “Hừm. Không thèm hỏi xem em có đói không”, tôi tự nghĩ trong đầu. Tại lúc này tôi khá sục sôi trong sự bực mình của bản thân nhưng cố gắng không nghĩ về nó. Tôi đã và đang chiến đấu với cái lý thuyết trong đầu mình cho rằng không ai thật sự quan tâm chút nào đến tôi hay nhu cầu của tôi và những người khác trên thế giới này đều ngu ngốc ích kỷ. Vì thế, hai mươi phút nữa lại trôi qua và anh ấy nói “Chúng ta có thể đi kiếm món gì đó đơn giản để ăn nếu em muốn” Tuyệt! Tôi đang đói đến muốn chết đây. Chỉ với lon nước tăng lực kia bỏ vào một cái bụng rỗng thì chắc là không thấm tháp gì rồi. Chúng tôi cần về nhà cất vài món đồ trước. Khi tôi đang cất rau quả vào trong tủ lạnh, tôi lấy ra hai chiếc xúc xích thừa và ném chúng lên bàn bếp định đi đổ vào thùng rác. Chúng tôi cần sử dụng căn phòng mà nó nhìn không thấy thoải mái lắm. Anh ấy ngay lập tức vơ tay lấy xúc xích và một cái dĩa và bắt đầu cắt nhỏ chúng ra. Tôi thấy bị sỉ nhục và bực bội. Cái quái gì thế này??? Tất cả những thứ tôi có thể tự nghĩ ra trong đầu là “Anh ta chẳng hề quan tâm đến mình hay lo xem mình có đói không. Anh ấy đói bụng, vì thế anh ta sắp ăn