Trusta
Wheel of Emotions - “Bánh xe cảm xúc” giúp tôi "phá băng" cảm xúc của chính mình như thế nào?
“Đóng băng cảm xúc” là thế nào? Tôi đã luôn tự mô tả mình là một "đứa chậm tiêu", nghĩa là tôi thường không phản ứng với mọi thứ ngay khi...
“Đóng băng cảm xúc” là thế nào? Tôi đã luôn tự mô tả mình là một "đứa chậm tiêu", nghĩa là tôi thường không phản ứng với mọi thứ ngay khi chúng xảy ra. Tôi về mặt lý trí, có thể xử lý những gì đang xảy ra, cho dù đó là tin xấu, nhiệm vụ quá sức hay tình huống khó khăn, nhưng thường tôi mất một quãng thời gian khó khăn để cảm nhận cảm xúc . Tôi không nói dối, điều này có vẻ đã giúp ích cho tôi rất nhiều. Tôi có thể khá tuyệt vời trong việc xử lý căng thẳng, ngăn chặn và tạm thời gạt bỏ những cảm giác mà tôi cho là không có ích. Thật dễ dàng cho tôi khi để những thứ khác sang một bên khi tôi làm việc, bởi vì bạn không thể bị phân tâm bởi những thứ bạn không mảy may xử lý, phải không? Đây là cách tôi học để được lên lớp ở trường trung học. Đây là cách tôi xoay sở thành công ở trường đại học. Đây cũng là chiêu tôi vẫn hay xài hiện nay. Tránh xa cảm giác tồi tệ. Kìm nén và tiến lên . Cảm xúc không thể làm tổn thương bạn khi bạn không cảm thấy chúng. Hậu quả khó tránh của việc “Đóng băng cảm xúc” Không cần phải có một nhà tâm lý học để đoán điều này sẽ dẫn đến hậu quả gì. Bởi vì tất nhiên, cảm giác mà bạn không cảm thấy không đơn giản biến mất vào hư không. Chúng không thấm xuống đất rồi không bao giờ quay trở lại. Trên thực tế, nó giống như vòng tuần hoàn của nước hơn. Bất cứ điều gì đất hấp thụ cuối cùng vẫn trở lại thành mưa. Ngoại trừ trong phiên bản vòng tuần hoàn của loại "nước cảm xúc" này, càng nhiều "nước" không được sử dụng và chưa được xử lý, cơn "bão" càng lớn. "Nước cảm xúc" mà bạn bỏ qua quay trở lại thành cơn giận dữ, đòi hỏi sự chú ý của bạn, "cơn mưa" lớn, từng "giọt nước mưa" giận dữ trút trên đầu bạn. Đối với tôi, "cơn mưa" này có thể biểu hiện bằng thể chất thông qua đau dạ dày và đau lưng dai dẳng. Nó làm nảy sinh những suy nghĩ tồi tệ như "tôi muốn chết quách đi cho rồi", một câu mà đôi khi chạy qua tâm trí tôi (mặc dù rất may là gần đây thì không), một hố đen cho bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào tôi không xử lý ngày hôm đó. Sau đó, nó xuất hiện thành cơn vỡ òa cảm xúc, được kích hoạt bởi những chuyện "bé như hạt tiêu" . Một sự thay đổi trong kế hoạch bữa tối khiến tôi khóc nức nở trên giường. Một bình luận trái chiều từ một người bạn (kết hợp với quá nhiều đồ uống) và tôi dằn vặt, tự hành hạ mình trong nhà vệ sinh công cộng. Một chuyện gì đó xảy ra trong một chương trình truyền hình, và tôi khóc như thể nó đang xảy ra với chính mình, đột nhiên không thể thở được bởi một cốt truyện hư cấu có liên quan mơ hồ đến cá nhân tôi. Tuy nhiên, khi mọi th